Cáo tuyết Bạch Tuyết - Đổi trắng thay đen

AV_7049

Nàng Bạch Tuyết trong truyện “Bạch Tuyết và bảy chú lùn” là một cô gái dịu dàng và hiền lương, làn da trắng như tuyết, môi đỏ như son và tóc thì đen như gỗ mun.

Cáo tuyết là loài cáo có màu lông trắng, nhân hình nhỏ nhắn, đôi chân mảnh khảnh nhưng rất nhanh nhẹn. Màu lông của cáo tuyết giúp chúng giấu mình khi sinh sống trong môi trường tuyết phủ.

Đa số cáo tuyết lông màu trắng vào mùa đông lạnh lẽo, lớp lông màu trắng này sẽ rụng đi , thay thế bởi những sợi lông màu đen khi nhiệt độ môi trường và thời gian chiếu sáng trong ngày thay đổi (thay đổi mùa). Tại một số quốc gia có bờ biển và cáo tuyết có phân bố thì màu lông của cáo tuyết lại thiên về màu xám, đen, điều này giúp chúng thích nghi, ngụy trang trong môi trường vừa có tuyết phủ vừa có đá màu đen. Nhìn chung cáo tuyết sẽ có màu lông trắng, thay đổi sang màu xám, đen hàng năm tùy theo điều kiện môi trường sống. Một số cá thể cáo tuyết đột biến, giữ màu sắc lông xám, đen quanh năm, những cá thể này là trường hợp đặc biệt của tạo hóa.

Nàng Bạch Tuyết và cáo tuyết có lẽ suốt đời sẽ chẳng liên quan gì đến nhau nếu không có sự xuất hiện của “Bạch Tuyết”, một cô cáo rất đặc biệt sinh sống tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn.

Cáo “Bạch Tuyết” đổi trắng thay đen, làm rối tung rối mù những chuẩn mực mà trước đây mọi người vẫn nghĩ. Dù là cáo tuyết nhưng Bạch Tuyết lại sở hữu bộ lông màu đen tuyền, may mắn lắm mới nhìn thấy một ít sắc trắng còn sót lại trên người cô. Nói tóm lại cô sẽ phù hợp với loài cáo “mực” nếu loài có tồn tại trên đời. Rồi người ta còn cắc cớ khi đặt tên cô là “Bạch Tuyết”. Trời ơi, trên đời có biết bao nhiêu cái tên để đặt, để gán ghép, khi không lại gọi cô bằng một cái tên mà ngay cả cô còn không thể chấp nhận khi soi mình nhìn thử trong hồ nước trong vắt như gương vẫn chẳng tìm thấy điểm chung nào.

Ngoài màu lông đặc biệt ra, Bạch Tuyết hoàn toàn giữ được tập tính, thói quen sinh hoạt của loài. Cô thích không gian yên tĩnh, đào bới tạo hang để lẩn trốn và cất giấu thức ăn. Bạch Tuyết cũng có ra ngoài vận động vào buổi sáng nhưng cô thích buổi chiều tối nhất, lúc đó thời tiết mát mẻ cô có thể tự do, thoải mái đi dạo mà không sợ bắt gặp ánh nhìn, lời bán tán của du khách về ngoại hình và việc cô không chịu sống cùng bầy đàn mà chuyển về sống với cụ sói cô độc.

Bạch Tuyết thích ăn nhất là thịt gà luộc, cô từ tốn thưởng thức món ăn ưa thích hàng ngày của mình chung với cụ sói già Lucky. Cô chưa từng lợi dụng sự trẻ trung, nhanh nhẹn để tranh giành nơi ở hay thức ăn, trái lại cô tỏ ra rất hòa hợp và hiếu thuận với cụ sói. Cứ thế đôi bạn vong niên, một già một trẻ, một cáo một sói trải qua những ngày tháng hạnh phúc tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn.

Nghĩ lại có lẽ lẽ người ta đã đúng khi đặt tên cô là Bạch Tuyết, họ nhìn thấy sự thiện lương trong tâm hồn của cô. Họ cũng đúng khi đặt tên cho cụ sói là Lucky vì dù không có gia đình nhưng Lucky vẫn rất là may mắn và hạnh phúc khi có Bạch Tuyết bên cạnh.

Bình luận (0)

Bình luận của bạn

Vui lòng đăng nhập để gửi bình luận.