
Tùng là một nhân viên chăm sóc động vật tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn. Khu vực Tùng phụ trách là những động vật ăn thịt họ mèo (Felidae) có kích thước nhỏ. Trong đó lớn nhất là gia đình báo hoa mai và nhỏ nhất là những bạn mèo rừng. Hàng ngày Tùng thoăn thoắt đi lại giữa các chuồng trong khu vực vừa để dọn dẹp vệ sinh, vừa để chăm sóc cho ăn và theo dõi tình trạng sức khỏe của các thú viên trong nhóm mình quản lý.
Thú họ mèo thường hoạt động nhiều vào ban đêm, nghỉ ngơi vào ban ngày. Để không ảnh hưởng đến bọn chúng, các thao tác của Tùng phải nhẹ nhàng. Dù cho các lớp cửa đều làm bằng kim loại nặng nề, phơi ngoài mưa nắng nhưng nhờ được Tùng thường xuyên bôi dầu nên không hề phát ra âm thanh, dù là tiếng rin rít nhỏ. Bọn thú viên cũng quen với nếp làm việc của Tùng nên chúng cũng chẳng buồn để ý, mặc kệ cho anh chà rửa máng ăn, máng nước, móc treo thịt hay quét tước, xịt rửa sân và lau kính. Cuối buổi dọn dẹp Tùng luôn luôn dành thời gian leo hẳn lên trên ban công, nơi được thiết kế là chỗ trú nghỉ của động vật, anh ngắm nhìn qua đàn mèo của mình xem mắt mũi, lông da, nhịp thở... có tốt không. Không ít lần nhờ sự tỉ mỉ ấy mà Tùng phát hiện sớm được những bất thường ở đàn thú viên của mình, nhờ đó mà các bác sĩ thú y có điều kiện chẩn đoán và điều trị sớm.
Thú họ mèo dù kích cỡ nhỏ nhưng cũng là những động vật cực kỳ nguy hiểm, ngoài bộ răng nhanh sắc nhọn chúng còn có các vuốt sắc, sẵn sàng cắn xé điên cuồng để tự vệ. Sức mạnh của báo hoa mai thì thật khó lường khi trong môi trường tự nhiên chúng có thể tiêu diệt con mồi to gấp ba lần mình và tha đi cất giấu trên cây dễ dàng. Nguy hiểm là thế nhưng với Tùng bọn chúng hiền lành chẳng khác chi con mèo to xác, chúng rên ư ử, dúi đầu vào sát lưới thép, cọ cọ qua lại, đuôi ve vẫy nhẹ, bày tỏ tình cảm thương yêu trìu mến. Mặc dù vậy theo quy định Tùng không được tiếp xúc trực tiếp với những thú viên nguy hiểm này. Người và thú luôn cách nhau qua một lớp lưới kim loại của cửa ngăn sân chơi và nhà ép.
Chuồng nuôi thú họ mèo tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn được thiết kế thành hai phần là sân chơi và nhà ép. Nhà ép là nơi để trú mưa, ngơi nghỉ của động vật, người ta cũng dùng nhà ép để giới hạn phạm vi hoạt động của thú khi phải thăm khám, điều trị hoặc tách ghép đàn. Sân chơi là nơi ngập tràn ánh sáng, rộng rãi thoáng đãng, bố trí nhiều cành cây, gỗ, đá tạo một điều kiện gần giống với môi trường tự nhiên, kích thích động vật thể hiện những tập tính hoang dã vốn có của chúng. Hàng ngày Tùng vẫn hay giấu thức ăn của chúng ở nhiều chỗ khác nhau hoặc treo hẳn lên cao để bắt đám “mèo” lười vận động. Chuẩn bị thức ăn cho bọn này cũng mất nhiều thời gian lắm, khoảng 14h00 Tùng nhận từ Bếp ăn cho động vật các loại thịt, cá, trứng, chuột, dế... tùy theo khẩu phần hàng ngày. Mang tất cả về chuồng, lấy ra một cái cân nhỏ và một con dao tấm thớt, Tùng bắt đầu cân trọng lượng các loại thức ăn theo chế độ cho từng thú viên, có như vậy mới tránh được tình trạng phân chia không hợp lý, không đồng đều, các thú viên đứa sẽ bị gầy, đứa sẽ béo ú. Thức ăn phân chia xong sẽ được bỏ vào các khay, máng mà Tùng đã rửa sạch từ buổi sáng, sau đó đem vào chuồng cho các thú viên thưởng thức.
Tùng thích ngồi ngắm bọn thú viên ăn, đó vừa là công việc, vừa là cách tận hưởng thành quả lao động của mình. Nhìn con báo lao vút lên, cắn chặt miếng thịt treo lủng lẳng, con mèo rừng lười phải chạy vòng quanh ngửi các hốc cây, tảng đá để tìm những mẫu thịt, chụp bắt đám dế đang bò tản mác Tùng thấy thật thư thái. Anh cảm giác mọi mệt nhọc trong ngày đều tan biến.
