
Trong số những con voi sinh sống tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn, Ny có một tuổi thơ vất vả. Cô được đưa về và nuôi lớn lên trong một rạp xiếc. Đằng sau ánh đèn sân khấu, những tràng pháo tay tán thưởng cho các tiết mục của cô là những chuỗi ngày dài tập luyện vất vả, trong đó có cả những động tác đi ngược lại với tập tính, hành vi, cấu tạo cơ thể của loài voi. Mặc dù thức ăn đầy đủ, đa dạng nhưng cũng không làm voi Ny vui. Thứ cô thèm khát là những ngày yên tĩnh, tự do rong chơi, không có ánh đèn chói lóa và âm nhạc đinh tai nhức óc.
Ny thông minh và đầy bản lĩnh, bằng hành động cô đã buộc người ta phải chuyển mình về cho Thảo Cầm Viên Sài Gòn, nơi không rộng rãi, giàu có nhưng tình yêu thương luôn đong đầy. Tại nơi đây Ny có thể cảm nhận được những điều tốt đẹp mà cô chưa từng được tận hưởng, tuy nhiên trong tâm hồn cô vẫn còn lại hai vướng mắc rất lớn mà chỉ có thời gian mới có thể chữa lành.
1. Nỗi sợ hãi chính giống loài của mình
Sống quá lâu với con người trong không gian bó buộc, tù túng voi Ny hầu như mất hết bản năng tự nhiên của một con voi bình thường. Cô không biết cách sử dụng ngôn ngữ của loài voi để giao tiếp, không phân biệt được thứ bậc trong bầy đàn. Bà voi Chuông đã phải thường xuyên nhắc nhở, chỉ bảo cô, thậm chí đôi lần còn đánh đòn, như cái cách mà bà đã đánh đòn voi Bô khi chú bướng bỉnh, ngỗ ngược. Chị voi Tom cũng không vừa, thường xuyên tìm cách gây hấn, chọc ghẹo cô bởi vì Tom ganh tị khi cô được các nhân viên chăm sóc nuông chiều hơn, được bà Chuông quan tâm hơn. Người ta thấy hai chị em chúng nhiều lần tính choảng nhau may mà bà Chuông khi nào cũng xuất hiện đúng lúc. Với voi Bô đẹp trai, khả năng thể hiện, làm quen của Ny cũng chẳng khá hơn. Ngay từ lần tiếp xúc đầu tiên, chàng trai Bô đã không thương hoa tiếc ngọc, húc thẳng về phía trước làm nàng ngả chỏng vó, từ đó về sau Ny không bao giờ dám bén mảng lại gần nhau dù hàng rào ranh giới đã được xây dựng, chia khoảng sân chung thành 2 phần riêng biệt.
2. Nỗi sợ hãi con người
Động vật hoang dã luôn sợ hãi tránh xa con người. Động vật rừng được con người chăm sóc nỗi sợ hãi này hầu như biến mất, thay vào đó là thứ tinh cảm gắn bó, ràng buộc giữa tình cảm yêu thương, trách nhiệm và sự hợp tác để hai bên cùng có lợi. Với voi Ny cả hai điều kể trên lại tồn tại đồng thời, cô đủ thông minh để có thể hiểu rằng nếu không hợp tác bản thân cô sẽ không được chăm sóc tốt, nhưng lại nhớ đủ lâu để khó có thể quên được những ngày tháng cơ cực trước đây.
Rồi voi Ny cũng đã quen dần với cuộc sống tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn. Cô đã biết cách thể hiện sự kính trọng với cụ voi Chuông, biết dùng cách chạm, quấn vòi với voi Tom sờ vuốt, hít ngửi... dùng âm thanh để giao tiếp, biết cách xoay lưng, ve vẩy đuôi e lệ khi chàng Bô đẹp trai tán tỉnh.... Voi Ny cũng tập quen, hiểu những khẩu lệnh ngắn để tự nguyện làm theo, giúp công việc của người chăm sóc voi thuận lợi hơn. Cô còn tiến bộ đưa chân cho họ kiểm tra, dũa móng để làm đẹp, đảm bảo sức khỏe...
Giờ đây cô cư xử như một cô voi chính hiệu, một thành viên của đại gia đình voi tại Thảo Cầm Viên Sài Gòn.
